Bài viết không phải phân tích, đánh giá xu hướng hay dựa trên một dữ liệu cụ thể. Bài viết dựa trên cảm nhận của người đã và đang tham gia trong thị trường bất động sản. Tác giả không chịu trách nhiệm về tính chính xác của nguồn thông tin này và không phải giải trình với bất kỳ tổ chức, cá nhân nào.

Như những khủng hoảng khác, đại dịch vừa là khủng hoảng kinh tế, vừa là khủng hoảng nhân đạo. Kinh tế dường như tê liệt, hoạt động việc làm ở mức thấp nhất. Tất cả đều ưu tiên cho việc bảo toàn mạng sống và chống đỗ vỡ nền kinh tế. Những vấn đề nổi trội trong covid – 19 được nhìn thấy sau: 

– An ninh lương thực lần đầu tiên được người dân nghĩ tới, không chỉ ở thành phố mà cả nông thôn. Lý do là việc cách ly, phong tỏa và lây nhiễm làm việc vận chuyển khó khăn. Việc chịu đói hay thiếu thực phẩm là nguy cơ có thể xảy ra trong khủng hoảng.

– Thời gian cách ly xã hội dài nhất từ trước đến nay, người dân không thể ra khỏi nhà để đi làm, tập thể dục, mua thức ăn, du lịch… Tất cả điều này làm thay đổi nhận thức của một bộ phận người dân về lối sống và mong muốn được tự do và tự chủ khi có khủng hoảng.

– Thời gian dịch bệnh lây nhiễm, môi trường sống làm ta thấy rõ khả năng lây nhiễm cao trong môi trường thiếu không gian và thiếu tự nhiên như nhà máy đông công nhân, hẻm chật hẹp. 

– Một bộ phận sẽ về sống và làm việc tại quê nhà mà không cố bám trụ tại thành phố lớn.

Tất cả những biểu hiện này dẫn đến hệ quả sau:

– Một nơi ở kèm theo việc cung cấp lương thực đảm bảo dù trong khủng hoảng là điều quan trọng. Người dân dần nghĩ tới việc này. Dù là nhà có mảnh đất nhỏ để trồng rau nuôi gà hay farm rộng cũng đều được quan tâm.

– Một nơi ở có thể hơi tách hơn với nơi đông người, có môi trường sống trong lành hơn là điều mà gia đình nào cũng mong mỏi thực hiện.

Tuy nhiên, những điều sau đây sẽ làm cản trở việc có được một nơi ở như vậy:

– Đối với những thành phố lớn như HCM, Hà Nội, để có được một ngôi nhà trong dự án có cây xanh, quy hoạch thì giá phải từ 10 tỷ (đối với nhà phố liên kế), và hơn nữa với nhà biệt thự sân vườn. Chỉ những gia đình có điều kiện mới có thể thực hiện được.

– Thứ hai, nếu di chuyển ra xa hơn, càng xa thành phố càng rẻ hơn và có đủ những điều kiện nói trên, nhưng thiếu về vấn đề việc làm và giáo dục. Với những ai có thể giải quyết được hai vấn đề này có thể thực hiện được mong muốn.

Vậy ai có thể sống đời sống tự do như mong muốn?

– Người biết đủ khi những gì đang có có thể là điều kiện để thực hiện việc di chuyển đến nơi mình muốn.

– Người có thể làm việc từ xa, online như lập trình viên  marketing online…

– Người có thể hiểu và chấp nhận việc con mình có thể học được từ thiên nhiên rộng lớn. Và tất nhiên, việc giáo dục của thế hệ con mình sẽ ở một hình thái khác bây giờ, cả về cách học lẫn tư duy…

– Và trên hết là chính bản thân ta mong muốn điều gì sau khi đã cân đo đong đếm tất cả. Có những người có những trách nhiệm mà chưa thể dứt bỏ ngay được, hoặc có những người muốn sự đảm bảo cao hơn dựa trên sự đảm bảo về vật chất, tiền bạc. 

Nhưng có một điều chúng ta có thể nhìn thấy qua đại dịch lần này là tiền không giải quyết được vấn đề cốt lõi. Nếu nói các nước phát triển đang dần hồi phục vì nhờ vaccine nhiều thì cũng đúng, nhưng họ cũng đã bị covid – 19 tàn phá và số người chết cũng rất nhiều. Việc nhiều nước không thể tiếp cận được vaccine có thể là do lợi thế cạnh tranh của đất nước từ trước đến giờ. Và việc đó đã hình thành cả trong quá trình dài chứ không phải chỉ có tiền ngay ở thời điểm hiện tại.

Việc người dân ở nông thôn có thể sống khỏe thời dịch bệnh và là nơi nương tựa cho con em họ là vấn đề chúng ta đáng để suy ngẫm.

Hiện tại, giao thông kết nối ngày càng thuận lợi, bạn có thể ở xa hơn và vẫn có thể làm việc. Có những dự án dân cư sinh thái xa trung tâm đang được manh nha. Nhưng hai câu hỏi lớn nhất đặt ra là: nơi có thể tự cung cấp thực phẩm sạch? Và liệu dự án có tàn phá môi trường, có chặt rừng, xả thải ra môi trường không? Vì nếu như vậy thì bản thân ta “bỏ phố về quê không còn ý nghĩa nhiều nữa, vì dần dà quê rồi cũng sẽ thành phố với lối sống không tôn trọng thiên nhiên. Và chúng ta, rồi cũng sẽ đi theo vết xe cũ, vết xe ngày càng lan rộng ra mà thôi.

Khi xem các video về những làng quê ở Nhật Bản với việc duy trì lối sống nông thôn nhưng cực kỳ tôn trọng tự nhiên, tôi thấy vốn làng quê Việt Nam chúng ta trước đây cũng vậy. Sản vật thiên nhiên xung quanh chúng ta không thiếu nếu chúng ta sống hòa hợp với chúng và không tàn phá chúng bằng việc sử dụng chất hóa học. Áp lực học hành cho con sau này cộng với việc quản lý nhà nước không hiểu rõ bản chất của việc bảo tồn dẫn đến việc để cho chặt phá rừng và dùng chất hóa học.

Có lối đi nào cho chúng ta? Tôi tin là có.

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *