Một khu vực dự án bất động sản đang hình hành tại Quảng Nam – Đà Nẵng

Không chỉ riêng các tỉnh lân cận TPHCM và Hà Nội, các tỉnh Tây Nguyên hay Đồng Bằng Sông Cửu Long đang dần phát triển các dự án bất động sản quy mô từ vừa đến lớn. Việc phát triển những dự án này được chính quyền địa phương và nhà đầu tư hoan nghênh với nhiều lý do. Tuy nhiên, vẫn có những ý kiến trái chiều liên quan đến quy hoạch, môi trường, dân sinh. Chúng tôi xin nêu những nhận định của mình về những ý kiến này.

Với nhà đầu tư, lợi nhuận là ưu tiên hàng đầu khi tìm đến một vùng đất mới. Chắc chắn vùng đất này có những lợi thế cho việc đầu tư cũng như cho khách hàng của họ. Đặc biệt, dự án phải đi theo xu hướng hoặc hình thành xu hướng mới tốt hơn hiện tại. Ta có thể thấy, xu hướng mới là quay về thiên nhiên và “tự cung tự cấp”. Đây là những gì nổi lên trong đại dịch covid-19 khi tỷ lệ lây nhiễm rất thấp ở những dự án nhiều cây xanh, mật độ xây dựng thấp, cũng như vấn đề nguồn cung thực phẩm bị gián đoạn trong đại dịch. Do đó, việc nhà đầu tư tìm thấy cho mình hướng đi mới tại các tỉnh thành là hoàn toàn đúng đắn. Câu hỏi chờ được giải đáp là: ai sẽ là người mua nhà đất tại các tỉnh thành này? Điều gì thúc đẩy họ mua nhà đất tại đây? (Chúng tôi sẽ đi vào một bài viết khác làm rõ hơn vấn đề này)

Với chính quyền nhà nước, việc xem xét để để một dự án hình thành chứa đựng rất nhiều yếu tố từ chủ trương nhà nước đến yếu tố dân sinh, lợi ích lâu dài cho địa phương. Nhưng trước tiên là sự đóng góp trước mắt của dự án cho địa phương như vấn đề về nguồn thu thuế, và xây dựng cơ sở hạ tầng + công trình công cộng. Một dự án lớn sẽ cải thiện nguồn thu của địa phương. Sau đó, việc chuyển nhượng lại cũng mang đến nguồn thuế thu nhập, thuế trước bạ.

Với người dân địa phương, lợi ích nào là rõ ràng và thiết thực cho họ? Giá đất khu vực tăng, đường được làm, hay một công viên sinh hoạt cộng đồng, một trường học trong dự án…? Có phải là những lợi ích mà họ nhận được. Chúng tôi vẫn đang phân vân về những vấn đề này. Sẽ có một quan sát về vấn đề này trong bài viết tiếp theo. Vì hiện tại các dự án bất động sản đang về các tỉnh thành, ngoài những lợi ích nhìn thấy được, chúng ta cần có một cái nhìn bao quát hơn về vấn đề này. Tuy nhiên, theo chúng tôi, ba vấn đề nổi lên trong cộng đồng cư dân như sau:

– Giá đất tại các địa phương có dự án về ngày càng tăng giá. Điều này vô tình tạo giá trị cho đất đai của người dân địa phương. Họ có thể bán một phần để cho con ăn học, tích lũy, xây nhà cửa, chăm sóc sức khỏe…(tại các địa phương làm nông, không phải ai cũng có điều kiện để thực hiện những việc này). Tất cả những điều này cũng góp phần gia tăng nền kinh tế địa phương. Thực chất của vấn đề này là vòng lưu chuyển của đồng tiền từ nơi ít lợi suất hơn đến nơi tạo lợi suất nhiều hơn thông qua việc đầu tư vào nơi đó (như xây dựng cơ sở hạ tầng, công trình công cộng, tiện ích, dự án khu dân cư chuẩn…). Và người dân địa phương được hưởng một phần lợi ích từ việc đầu tư này.

– Nhiều dự án mang lại công ăn việc làm cho người dân địa phương trong ngắn hạn cũng như dài hạn. Khi dự án xây dựng cũng cần một lượng nhân công xây dựng. Khi dự án hoàn thành như dự án nghỉ dưỡng, resort, khách sạn, condotel đều cần có lao động địa phương làm việc lâu dài. Đây là điều kiện trong chuyển dịch lao động từ đô thị lớn về các tỉnh. Người lao động có điều kiện làm việc ngay tại quê nhà mà không cần phải lên các thành phố lớn. Điều này giải quyết được bài toán của Việt Nam trong một thời gian dài, đó là con em các tỉnh khi lớn lên đều vào TPHCM và Hà Nội học tập và làm việc – làm gia tăng sức ép lên các thành phố lớn cũng như làm chi phí tại các thành phố tăng trong khi môi trường sống và học tập giảm – vì không đủ nguồn lực cùng một lúc giải quyết. Hiện nay, tính cạnh tranh của các tỉnh thành ngày một tăng, cũng phần nhiều nhờ những dự án bất động sản công nghiệp, thương mại, nghỉ dưỡng. Từ đó mới tạo điều kiện cho người lao động có cuộc sống tốt hơn ngay tại quê nhà, không cần phải chen chúc tại các thành phố đông dân cư. Cũng như tạo sự cạnh tranh giữa các địa phương trong việc cải thiện môi trường sống và làm việc cho người lao động, thúc đẩy hơn sự “công bằng”. Chỉ có sự cạnh tranh giữa các địa phương như vậy, người lao động mới được hưởng lợi…

– Cải tạo những khu vực không hoặc chưa sử dụng hiệu quả trong nông nghiệp biến thành những khu dân cư sạch sẽ chỉnh trang. Nhiều nơi, những khu vực cũ còn là nơi cho tệ nạn xã hội như ma túy vì um tùm, hoang vắng. Đặc biệt, có nhiều nơi như vùng bờ biển, việc ô nhiễm môi trường diễn ra vì bờ biển nước ta khá dài, và người dân thì tự phát. Còn việc rào chén bờ biển của nhiều dự án là việc không khó để giải quyết.

Vậy còn đâu là những mặt hạn chế khi các dự án có mặt tại địa phương? 

– Có những dự án phá núi, phá rừng thành đồi trọc, rồi lại trồng nên những cây nhỏ. Rất khó để biện minh cho việc phá nguyên khu rừng, quả núi thành dự án. Việc mất rừng đã gây ra nhiều hệ lụy về môi trường như hạn hán, xói mòn, sạt lỡ, lũ quét, ảnh hướng lớn đến canh tác nông nghiệp. Và trên hết là hậu quả của những việc này thì người dân địa phương phải gánh chịu. Tuy nhiên, nếu dự án có tính đến những vấn đề này hoặc làm tại những nơi đất trống đồi trọc để gia cố và trồng thêm cây chống xói mòn thì sẽ góp phần thêm vấn đề cải thiện môi trường hơn nếu so với để nguyên hiện trạng. Điều này cần được cân nhắc kỹ và cần những người hành động.

– Có nhiều dự án sau khi phân lô bán nền xong thì bỏ hoang cả chục năm trời. Hạ tầng vẫn chưa hoàn thiện, người dân vẫn chưa xây nhà ở, không có công trình công cộng. Chỉ có sự khuấy động để giá đất tăng mà không còn tính thanh khoản do giá đã cao hơn giá trị nhà đầu tư mang lại. Vậy làm sao để một dự án mang đến giá trị thực tế cho địa phương mà không gây ra nhiều hệ lụy? Chúng tôi sẽ đi sâu hơn vào vấn đề này trong một bài viết khác.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *